Đường trong “mơ” của người nghèo khu phố 8, Bình Tân

Tin địa phương

Đường trong “mơ” của người nghèo khu phố 8, Bình Tân

13/01/2010 18:58:36

Một sáng cuối tháng 12 năm 2008, ông Phan văn Hiếu, người có nhà trên đỉnh đồi cát sát biển tại khu phố 8, phường Bình Tân, thị xã La Gi, tưởng mình nằm mơ khi mở cửa nhà trông ra đã thấy con đường từ dưới thấp chạy lên đỉnh đồi, ngang qua nhà. Có đường, người đàn ông nghĩ đến: chiếc xe Wave mua năm trước, bây giờ có thể chạy thẳng về nhà thay vì phải gởi nhờ như lâu nay. Con đường làm ông Hiếu sống trong cảm giác hân hoan lạ kỳ...

Ông Hiếu như nhiều người dựng nhà ở đồi dương khu phố 8… là những người nghèo. Họ không đủ tiền mua đất nên cứ phải chọn đồi dương sát biển dựng nhà, mặc dù biết rằng làm nhà ở đồi cao thường xuyên phải chịu gió, cát bay, kể cả lúc cả mái nhà  bị gió xô xuống biển… Họ còn phải  thường  xuyên khiêng vác nếu muốn đưa vật gì hơi nặng về nhà bởi đồi không có đường  xe chạy, chỉ cát và cát. Năm 2006, bất ngờ, một đôi vợ chồng tên là Hiểu - Thương, ở thành phố Hồ Chí Minh, có việc thăm khu phố 8 phường Bình Tân, tận mắt chứng kiến nỗi khổ của người dân ở đồi đã bỏ ra khoản tiền để làm trên 150 mét đường bê tông, chiều ngang 1 mét để mọi người đi lại. Thế nhưng, chỉ sau một năm, đoạn đường ngắn ấy trở nên quá tải bởi lượng người từ các nơi về làm nhà trên đỉnh đồi ngày một nhiều, người vận chuyển hàng hóa, đi lại ngày một đông. Đến khi này, nhiều người lại mong con đường được mở rộng và kéo dài thêm.

Tuy vậy, không ai nghĩ nó  sớm thành hiện thực vì qua tính toán của một người: con đường  chạy đến đỉnh đồi ít nhất phải mất trên 170 triệu đồng. Nhiều người khi vui hay bảo con, nhất là con gái: “Tụi bay cứ phải chịu khó lội cát cho khỏe chân, sau này sinh con, đẻ cái đỡ tốn nhiều than củi!...”. Không mấy người biết những câu đùa ấy làm xói lòng  anh Phạm Văn Dũng - một thầy thuốc chuyên chữa bệnh tâm thần cho nhiều người ở khắp nơi trong cả nước, cũng mới về ở trên đỉnh đồi chưa được 2 năm. Anh Dũng  bộc bạch chuyện cần phải làm con đường cho người nghèo đi lại với những người đưa người thân của họ tới nhà anh chữa bệnh.  Nhiều người có thân nhân được anh  chữa hàng tháng trời, đến khi hết bệnh lại không lấy tiền công, quyết lòng giúp thầy Dũng làm đường. Chị Châu Thị Sức, ngụ tại khu phố 8, được anh Dũng giúp lành bệnh, phát tâm góp 20 triệu đồng; các anh: Trần Tân, Võ Văn Hạnh, Trần Phúc Hậu - những người có con em lành bệnh… mỗi người đóng 1 triệu đồng, để đủ tiền mở rộng con đường trên 2 mét, có nơi 3 mét, chạy đến tận nhà ở nơi cao nhất. Anh Dũng vận động những  gia đình ở trên đồi tham gia đóng góp tùy  khả năng tài chính của từng gia đình. Kết quả có 58 hộ đóng. Hộ thấp nhất là: 200.000 đồng. “Khi chuẩn bị làm đường bê tông vào tháng 10 năm 2008, ngoài việc báo cáo với chính quyền, tôi lại đề nghị mỗi gia đình, nơi đường chạy qua, bỏ công xuống bãi biển gánh cát xây (thay vì mua), vì vậy, tiền mặt làm con đường không hơn 100 triệu đồng (chưa tính phần cát, sỏi...) nhưng đường lại dài được 1,2 km.  Ở nhiều nơi, một con đường bê tông chỉ dài khoảng 150 mét, rộng 3 mét nhưng tổng chi phí thi công  trên 170 triệu đồng!”- anh Dũng nói thêm.

 Từ ngày có đường bê tông, việc đi lại của  người  dân thuận tiện hơn lúc nào hết. Bà Nguyễn Thị Tám, ở không xa nhà ông Hiếu trên đỉnh đồi, nói: “Khi trước mua bao gạo phải nhờ người khiêng từ dưới đồi lên. Bây giờ xe thồ chạy tới nơi. Thiệt sướng!”. Có đường, cuộc sống của một bộ phần bà con khu phố 8  trở nên tốt hơn. Khi chúng tôi hỏi chuyện về con đường nhiều người nhắc đến anh Dũng với sự yêu quý.

 

  Nguồn tin : Hà Thanh Tú 


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Liên kết web

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tin tức - Sự kiện - Huyện Phú Quý, Tỉnh Bình Thuận

Bản quyền thuộc Huyện Phú Quý, Tỉnh Bình Thuận

Thiết kế và phát triển bởi Unitech